Tóm lược truyện Hải đường Hoa Lệ

Cô cũng như anh thiên nhiên gặp nhau lúc mười tuổi. Cô yêu anh, yêu mang đến mù quáng, dù mang đến gồm bị anh hờ hững, xua đuổi đã cố định bám lấy anh.

Giới thiệu truyện Hải đường hoa lệ

Tác giả: Dư Lạc Thuần
Thể loại: Ngôn tình trọng sinh

Trích đoạn truyện Hải mặt đường hoa lệ

Đôi mắt nheo lại, cướp khẽ vài loại sau ấy từ từ gợi mở, sau lớp sương mỏng là trần nhà màu trắng. Teen girls trên giường bệnh, mắt đảo một lượt, bất chợt phát ra hai giọng nói “Đường nhi, con đường nhi, con tỉnh rồi sao, bao gồm linh giác ta không?”

“Bà bình tâm lại, Hải con đường chúng vừa new tỉnh, đừng có tác dụng ồn.” giọng nói thứ hai trầm hơn xen chút khàn khàn.

Lâm Hải đường nhìn rõ hai người nhà trước mặt, là hai hiền thê ông xã Tiệp da. Cô tự hỏi sao nhà bạn lại ở đây? Tiệp Minh chạy ra ko kể gọi bác sĩ, còn bà thì đỡ cô ngồi dậy, bà chua xót nhìn cô khóe mắt ửng đỏ “Thế nào? Nói ta nghe, nhỏ thấy cố gắng nào rồi?”

Lâm Hải con đường đựng tiếng “Con…. Sao lại ở đây?”

Cô nhớ là cô ao ước anh chuyển về ngôi nhà, anh chưa gật đầu đồng ý bắt buộc sẽ chạy theo, đúng lúc xe tải từ trong ngõ hẻm sát đó chạy ra đưa vào cô. Lâm Hải mặt đường nhíu mày cân nhắc, tuy thế không hề cô đang bị tiêu diệt rồi sao, còn lơ lững giữa chưa trung bố ngày.

Tiệp cu li nhân lau nước mắt, núm lấy tay cô, giọng tất cả vài phần oán thù trách “Con nhỏ nhắn này, bao gồm biết, xém chút nữa là xảy ra chuyện? Nếu con tất cả chuyện gì thì sao ta ăn uống nói mang bác mẹ nhỏ ở hoàng tuyền đây?”

“Mẹ, Hải con đường vừa tỉnh lại, đề nghị để mang đến cậu đấy nghỉ ngơi.” Lâm Hải con đường ngạc nhiên quay về phía người nhà vừa công bố. Cô ngẩn nhà bạn khi thấy anh ngồi cạnh giường, đã bề ngoài phong độ, to lớn, hào bóng, chỉ là anh trẻ hơn so mang mọi khi. Thấy mình bị quan sát chằm chặp, Tiệp Tích Ngôn nhíu mày “Mặt tớ bám gì sao?”

Liếc quan sát chiếc áo sơ mi trắng của anh ấy, không khỏi ngạc nhiên khi thấy thấy phù hiệu ghi Tiệp Tích Ngôn, lớp 12. Lâm Hải con đường chất xám rối bời, cô níu tay bà, hỏi “Bây giờ…. Là ngày mấy, năm mấy rứa mẹ?”

Tiệp cu li nhân tuy cầu kỳ, tuy nhiên sẽ hướng dẫn cô “Bây giờ là tháng hai năm 2013. Bé hỏi làm gì?”

dễ thường cô vẫn trùng sinh lại chín năm trước?! Lâm Hải đường không tin vào phần lớn gì người trong gia đình vừa nghe, cô tách biệt là sẽ 27 tuổi. Sao lại xảy ra như vậy?

Tiệp Tích Ngôn thấy mặt cô trắng bệch, anh đứng dậy nói “Cậu không khỏe sao? Ngóng chút, cha tớ vẫn call Bác Sỹ rồi.”

>> bài viết liên quan Truyện sắc

Đúng lúc, bố của anh cùng BS bước vào, cô ngồi yên để bác sĩ khám, ông ghi vào tờ giấy rồi cười “Tuy chị em hôn mê chậm tuy nhiên hiện thời sẽ ổn, chỉ việc nằm nghỉ vài ngày hình như xuất viện, nếu có Việc gì thì cần báo cáo mang bên tôi.”

“Cảm ơn Bác Sỹ.” Tiệp gia đồng ý xin chào, ông đi mang lại mặt giường, băn khoăn lo lắng quan sát cô “Hải con đường, nếu thấy trong người nhà bất thường, buộc phải nói ta biết.”

“Vâng.”

Lâm Hải mặt đường nghi hoặc, đây được có tên thường gọi là diễn biến trùng sinh thường có mặt trong tiểu thuyết sao, hình như xem đây là một lúc đầu new của cô ý. Mười tuổi, cha mẹ bị tai nạn qua đời, cô được Tiệp da nhận nuôi do hai mặt tất cả mối quan hệ chất lượng tốt. Năm mười lăm tuổi Lâm Hải con đường đã yêu anh, yêu khôn xiết sâu đậm. Sử dụng đầy đủ âm mưu để đã đạt được sự vồ cập của anh. Nghĩ lại phần lớn công việc trong quá khứ, Lâm Hải con đường cảm thấy thật khinh bỉ bạn dạng thân. Cô cuối cùng bởi sao lại u mê mang đến nỗ lực.

Cô tự nhủ rằng, không đủ yêu anh, tình ái kiếp trước không thành, hà cớ gì cần quyến luyến tận kiếp sau. Cô còn nhớ, vị anh cơ mà từ quăng quật ước mơ của bản thân mình, đuổi theo anh mang đến ĐH, khiến anh vô cùng chán ghét. Anh Như vậy mà lại trước bên cô, ái ân có gia đình bạn đàn bà khác khiến cô ấm ức, có tác dụng đủ phần đa chuyện để dằn mặt cô ta. Giờ đây cô trùng sinh lại năm mười tám, là thiếu phụ sinh cấp ba..

Lâm Hải con đường cười nhạt, cô vẫn ban đầu lại. Bậc nhất là đứng đúng chỗ đứng kẻ ăn nhờ nhà tổ ấm khác của mình, đừng tham lam chỉ chiếm giữ thứ chưa thuộc về bản thân.

có tiếng xây dựng vang lên, Lâm Hải đường vội kéo chăn giả vờ ngủ. Bạn vừa đặt chân tới đặt cặp lồng hai tầng trên bàn, kéo chỗ ngồi xuống. Im lặng một lúc chậm, khiến tim cô đập thình thịch, mùi hương thanh lạnh tỏa ra, cô biết là anh, cũng chính vì thế new giả vờ ngủ. Âm thanh trì trệ dần vang lên, phá vứt bầu khâu khí tĩnh lặng “Cậu định giả vờ ngủ mang đến khi nào.”

Lâm Hải con đường giật mình, cũng chưa quay lại nhìn anh. Tiệp Tích Ngôn nói tiếp “Cứ coi là cậu sẽ ngủ đi. Lâm Hải con đường, bà bầu bảo tớ có cháo mang lại cho cậu. Còn nữa, tớ sẽ chép bài xích giúp cậu rồi. Từ lúc tỉnh dậy, cậu khôn cùng lạ, sao cứ tránh né tớ, có vẻ siêu sợ?!” Thở dài một hơi, anh đứng lên, nghe thấy tiếng đóng cửa ngõ Lâm Hải đường bắt đầu ngồi dậy, chú ý không gian buổi tối Black, cô sợ nhất là lúc bệnh viện về đêm , vừa yên lặng lại đáng sợ, Lâm Hải mặt đường vốn bị quáng gà, nên không nhìn thấy gì bên trước, đề nghị tậu con đường bật đèn sáng. Vô tình bị hụt chân khiến cô xém chút bị trượt ngã, cuốn theo cây kim truyền nước ở tay bị lệch, tay cô truyền lên đợt đau nhức.

“Rõ ràng cậu đâu ngủ.” Một cánh tay vươn ra, đỡ cô ngồi bên trên giường. Tiệp Tích Ngôn xoay gia đình bật đèn sáng.

Lâm Hải mặt đường ngẩn ngơ quan sát anh, lại cúi mặt xuống, quan sát bàn tay rỉ vài giọt màu nhỏ tuổi, chóng vánh lau đi, cô nằm xuống giường, không lý giải anh.Tiệp Tích Ngôn đi ra sopha nằm xuống, từ tốn nói “Mẹ bảo tớ đến đây canh chừng cậu.” Rồi xoay bạn vào trong. Tuy anh quan yếu ngủ mà lại chưa tắt đèn cơ mà vì cô phải đành Chịu.

Lâm Hải mặt đường im lặng, cô bò dậy, kiếm điện thoại, mở đèn pin lên trước, new tắt đèn. Cô không mong gây bất tiện cho anh…

Tiệp Tích Ngôn xoay sang chú ý cô, bóng hình bé nhỏ dựa trên ánh sáng của đèn bé dại để trở về giường, anh bước tới, ngăn ngang trước mặt Lâm Hải đường “Tắt đèn làm cho gì? Mở lên đi.”

Lâm Hải con đường chưa lý giải, nép sang phía bên phải, lại bị chặn, chưa hiểu vì sao, ngày nay anh có nhiều cảm hứng trò chuyện có cô “Lâm Hải con đường, cậu làm cho sao thế?”

đọc thêm phân mục Truyện ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *