Review truyện Tương Tư Hữu Hại

Tương tư hữu hại kể về 2 anh hùng chính Diệp Tĩnh Hồng và Chu Tư Kỳ. 1 Là đại hiệp giang hồ một là thần y giáng thế.

reviews truyện Tương tư hữu hại

Tác giả: Khốn Ỷ Nguy Lâu
Thể loại: đam mỹ ngược, cổ đại

Trích đoạn truyện Tương tư hữu hại

Trời nắng gay gắt.

một chiếc xe ngựa lao nhanh trên đường lớn.

Phu xe là 1 thiếu niên trẻ tuổi, ước chừng chỉ khoảng hai mươi, giữa lông mày vẫn chưa mất đi nét trẻ con, khuôn mặt bị nắng mặt trời chiếu đến ửng đỏ. Y chạy lâu như thế, miệng lưỡi đã sớm khô khốc, mệt mỏi tới cực điểm, tuy vậy chưa từng dám tạm dừng nghỉ ngơi lấy một khắc, chỉ thỉnh thoảng bớt chút thời gian xốc tấm mành phía sau, ngó vào trong xe.

Trong xe có một người đang nằm.

Mày kiếm, môi mỏng, dung mạo anh tuấn.

Khi hắn còn tỉnh táo, ví dụ mang về một tia lạnh ngắt đến thấu xương, chỉ cần góc nhìn hơi cử động là rất có thể khiến cho đối phương sợ đến kinh hồn bạt vía. Mà giờ khắc này tuy rằng hắn mê man ngất, nhưng vẫn như cũ, khó nén đc một thân chính khí [1], ngoài ra trong tay hắn còn nắm chặt thanh kiếm vang danh thiên hạ – Thu Thủy kiếm. Đọc thêm Truyện ngôn tình 18+

Bạch Húc thấy hắn hôn mê suốt dọc đường, phía trên mặt hắc khí sâu thêm một phần, trong tâm địa liền biết kịch độc đã xâm nhập tâm mạch [2], bất giác kêu lên: “Diệp đại hiệp!”

“A…” Diệp Tĩnh Hồng mơ mơ hồ hồ nói mê vài tiếng, nhưng cũng không tỉnh lại.

trong tâm địa Bạch Húc càng cảm thấy lo ngại, nhưng vẫn cứ nói rằng: “Lần đi Dương Châu này chỉ mất nửa ngày đường, vị tên Chu thần y kia được người ta đồn là rất lợi hại, bản lĩnh hoàn toàn có thể cải tử hồi sinh, như vậy hoàn toàn có thể trị hết vết thương trên người của Diệp đại hiệp…”

Y càng nói, âm thanh càng hạ thấp đi, hiển nhiên chỉ là đang tự an ủi chính mình.

Nhưng khi Diệp Tĩnh Hồng nghe đc ba chữ “Chu thần y”, liền đột nhiên mở mắt, lạnh lùng nói: “Ta dù là chết, cũng tuyệt vời nhất không muốn nhìn thấy cái brand name họ Chu kia.”

kết thúc lời, liền nghiêng đầu sang bên cạnh ho khan, ho ra hết thảy đều là máu đen.

Bạch Húc bị dọa sợ, làm sao còn dám chọc giận hắn? Chỉ ngồi thẳng sống lưng, roi ngựa trong tay vung càng nhanh hơn, vội vã hướng Dương Châu mà chạy đi. Đọc thêm list Truyện bách hợp

Kỳ thực Diệp Tĩnh Hồng khó tính như thế, là do mọi thứ đều đúng như dự liệu của hắn.

Dù sao người bọn họ đi tìm kiếm là vị Chu thần y kia, trên giang hồ là 1 đại hero rất là nổi danh — tin đồn bảo rằng thần y Chu Tư Kỳ tính tình cổ quái, cũng không hành nghề y, càng không xây nhà ẩn cư, yêu quý phồn hoa hỗn tạp, nhiều năm lưu luyến Câu Lan Viện. Không chỉ có vậy y cứu người cũng có quy củ, không thể thu tiền xem bệnh, nhưng nhân gia phải đi kiếm mỹ nam mỹ nữ đến cùng y vui đùa. Có lúc nhìn trúng con cháu gia quyến của bệnh nhân sẽ nhân cơ hội này mà phấn kích phóng túng, nếu địch thủ không thuận theo, y sẽ nhắm mắt đứng nhìn, thấy chết mà hoàn toàn không cứu.

Tác phong làm việc như thế, hiển nhiên bị nhân sĩ chính đạo trong giang hồ khinh thường, sau lưng gọi y là dâm y, coi như cùng một loại với tà ma ngoại đạo, nếu không hẳn tình thế bức bách, bền chắc sẽ không còn đến mức đi tìm y.

Mà Diệp Tĩnh Hồng từ lúc bị thương trúng độc đến tận bây chừ đã qua hơn bảy ngày, mời danh y khắp nơi đều chỉ nhận được câu không thuốc nào cứu được, Bạch Húc bấy giờ mới đề ra hạ sách này, chạy tới Dương Châu tìm vị Chu thần y kia. Y từ lúc bước ra khỏi cửa đã hạ quyết tâm, vô luận thế nào cũng phải chữa thương được cho Diệp đại hiệp, cho dù vị dâm y kia thật sự hoang đường hệt như tin đồn thổi, rủi ro coi trọng y, cũng chỉ đành không đếm xỉa mà thuận theo.

Mặt trời càng lúc càng lên rất cao.

Bạch Húc trong trái tim băn khoăn lo lắng, một đường đi không hoàn thành nghỉ, quả nhiên trước khi trời tối đến đc thành Dương Châu. Đọc thêm thể loại Truyện kiếm hiệp

Y sớm đã nghe Chu Tư Kỳ trụ ở Câu Lan Viện, cho nên một đường tìm kiếm, cũng không phí quá nhiều sức lực. Chỉ là tuổi tác y vẫn còn đấy nhỏ, thường ngày tuyệt không trà trộn thanh lâu, nhìn thấy các nữ tử xinh đẹp đứng dựa ở cửa, tay chân thậm chí có phần luống cuống. Lắp ba lắp bắp nửa ngày, sau cuối mới nói cách khác rõ được ý định đến đây.

kẻ thù thấy y da mặt mỏng mảnh, sau thời điểm cố ý trêu ghẹo vài câu, mới dẫn y vào cửa đi gặp gỡ Chu thần y.

Kỹ viện này cũng không tính là quá lớn, nhưng rường cột chạm trổ xa hoa, những gian phòng đều được bố trí tinh nhã mới mẻ. Bạch Húc nhanh chân bước đi, chỉ nghe các loại âm thanh truyền vào trong tai, không khỏi mặt đỏ tai nóng, hai mắt lập tức không có gan nhìn lung tung chỗ khác.

Thật vất vả mới có thể tạm dừng trước một gian phòng gì đó, Hoa nương dẫn đường giơ tay gõ cửa, cười nói: “Chu công tử, lúc này lại có người tìm ngài.”

ở trong phòng tất cả đều là tiếng cười của nử tử.

Cách hồi lâu mới vang lên âm thanh của chén rượu đặt xuống bàn, liền tiếp nối có người mở miệng: “Nam hay nữ? Tướng mạo nhìn có đc hay không?”

Vị Hoa nương kia lén nhìn Bạch Húc, che miệng mà cười, nói: “Là một lang quân tuấn tú, chính xác là khẩu vị của Chu công tử.”

“Ừ, để y vào đi.”

Âm thanh cũng không vang dội, thế nhưng lại có thể lấn át những khẩu ca cười oanh ca, ví dụ giống hệt như vang lên ngay bên tai.

Bạch Húc mí mắt giật giật, lường trước được người này nội lực rất chi là thâm hậu, không khỏi e sợ thêm mấy phần, đưa tay đẩy cửa phòng ra. Phóng tầm mắt nhìn vào bên trong, chỉ thấy bên trên bàn ly chén bừa bộn, một nử tữ ngồi trong góc hát tiểu khúc, còn các nử tử trang điểm lộng lẫy khác thì ngồi xung quanh bàn, chén rượu đẩy tới đẩy lui, nói cười không xong.

các cô gái sau khoản thời gian nhìn thấy Bạch Húc, cười càng thêm lợi hại, sôi nổi mà nói: “Ai nha, quả thực tuấn tú rất là, công tử đêm nay thật là diễm phúc.”

Mà vị chúng ta Chu kia vẫn luôn luôn đưa lưng về phía Bạch Húc, bây giờ mới quơ quơ chén rượu, lờ đờ xoay người lại.

Bạch Húc bỗng chốc nín thở.

Y trước kia đã từng đến đó Dương Châu, từ lâu đã nghe qua đại danh của Chu thần y, nghĩ thầm người này không chịu được như thế, tướng mạo dĩ nhiên tương đương hèn mọn, không ngờ giờ phút này người nọ quay lưng lại, lại là 1 giới trẻ tuấn mỹ tầm dáng phóng khoáng ngông nghênh.

Người kia mặc một thân lam y, tóc đen dùng trâm ngọc buộc lấy, dung mạo không hẳn là rất chi là xuất chúng, chỉ là khóe mắt hàm chứa ý xuân, khóe miệng mỉm cười, một bộ dạng biếng nhác, khiến lòng người sinh ra cảm xúc thân cận. Đợi đến lúc y đứng dậy, trong lúc vung tay nhấc chân cũng đưa đi loại mùi vị lôi cuốn này, tương tự phong lưu khắp cả thiên hạ đều hội tụ hết trên người y.

Coi thêm list Truyện tranh đam mỹ có thịt

Bạch Húc trong tâm phát nhiệt, người này chỉ việc mờ ám giơ lên một ngón tay thôi, là hoàn toàn có thể trêu ghẹo đến bao nhiêu người phải động tình, cần gì phải giở âm mưu hèn hạ?

Y rất sợ bạn dạng thân đã tìm nhầm người, liền rối rít hỏi: “Các hạ là Chu thần y?”

“Ta chẳng qua chỉ là một đại phu thôi, không có gan nhận danh xưng thần y kia.” Chu Tư Kỳ trong đôi mắt Hình như đưa theo ý cười, đánh giá Bạch Húc từ bên trên xuống dưới, nói, “Ngươi là tới tìm ta chữa bệnh?”

Bạch Húc gật đầu đồng ý tiếp tục.”Người kia trúng kịch độc bị trọng thương, chưa chắc chắn có thể cứu hay không…”

Chu Tư Kỳ phất tay áo, một đợt tiếp nhữa ngồi trở lại cạnh bàn, lại hỏi: “Ngươi có biết quy củ cứu người của ta không?”

trên bề mặt Bạch Húc tựa hồ muốn nóng lên, nhưng vẫn cứ chấp nhận.

Chu Tư Kỳ liền khẽ mỉm cười, ngửa đầu uống cạn chút rượu còn lại trong chén.

Động tác lần này của y vốn cực kỳ thông thường, nhưng Bạch Húc lại cảm thấy trong trái tim nhảy lên, làm thế nào thì cũng không còn di chuyển được tầm mắt, chỉ nghe thấy Chu Tư Kỳ cười tủm tỉm nói: “Muốn ta trị bệnh cứu người, vậy phải bằng lòng ngủ cùng ta một đêm mới đc.”
Chúc đọc truyện full ‘Tương tư hữu hại’ vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *