Review truyện Tán Tỉnh Đến Nghiện

Tán tỉnh đến nghiện là câu chuyện của Đại ca lưu manh nhất khối tán tỉnh đàn chị học trưởng ghẻ lạnh gương mẫu.

trình làng truyện ngôn tình Tán Tỉnh Đến Nghiện

Tác giả: Thanh Xuân
Thể loại: ngôn tình sắc

Trích đoạn truyện Tán tỉnh đến nghiện

Trung học phổ thông A, Trung Quốc.

Đinh Nhược Huyên quay quồng đi thật nhanh bên trên dãy hành lang, cô vốn là học trưởng của trường, đồng thời cũng chính là cánh tay trái đắc lực của thầy tổng chịu trách nhiệm. Thành tích học tập của cô rất chất lượng, chính vì như vậy luôn luôn được giáo viên tuyên dương, tin tưởng giao phó những chức vụ hết sức cần thiết. Trung học phổ thông A là trường tư nhân, tiền học phí dĩ nhiên nhỉnh hơn đối với trường tư, lao lý do trường đặt ra, nữ sinh bắt buộc phải khoác lên mình đồng phục do trường may, áo trắng & chân váy, nam sinh thì áo trắng quần đen. Ở đây các giáo viên đều phải sở hữu phương thức giảng dạy chất lượng cao, bất cứ ai cũng có trình độ chuyên môn cao, chính điều đó đã khiến Đinh Nhược Huyên quyết tâm theo học tại đây. Bất lợi nhất lại là điểm tiền học phí, cô thường phải đi làm thêm lặt vặt mới có đủ tiền đóng. Bởi thế, trung học A chỉ toàn là con ông cháu phụ vương, nhà giàu mới nổi, thiên kim công tử đọc Truyện sắc

Thu lại khoảng cân nhắc trầm tư của chính mình, cô tiến vào lớp 11A3, nhướn mày, môi mím lại.

– check tác phong!

Giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy khí thế áp bức, đám đông nháo nhào trong lớp 11A3 rốt cuộc cũng im thin thít hoàn toàn.

Nhược Huyên vốn dĩ chưa từng check tác phong học sinh khối 11, trước đó cô chỉ phụ trách duy nhất khối 12, hiện tại có chút biến hóa. Đổi khối, nghĩ thế nào cũng cảm thấy thú vị.

– Cả lớp vùng dậy kiểm tra tác phong.

Lớp trưởng cao giọng gợi ý.

– Đéo đứng!

Một thanh âm khác rít lên, bê trễ cùng ngang tàn.

Nhược Huyên khẽ nhếch môi, đôi đồng tử vô tri vô giác hạ xuống chỗ ngồi cuối dãy. Nơi đó có một nam sinh đang vắt chéo cánh chân, vẻ mặt bất cần, mái tóc nhuộm đỏ biến hóa năng động.

Cô phỉ nhổ trong lòng, đua đòi.

Lãng Hàm, lừng danh lừng lẫy, cô làm sao mà không biết đến con người này. Bối cảnh giàu sang, suốt cả ngày chỉ biết lêu lỏng ăn chơi, hắn tới trường quả là tốn tiền cha mẹ. Cô còn đc biết, hắn tiếp tục thay đổi bạn gái. Nhược Huyên không tồn tại thiện cảm ngay từ cái nhìn trước tiên.

Cô lạng lẽ, đi đến từng bàn một kiểm tra. Từ khăn quàng, bảng tên, thắt lưng cho đến giày dép. Số đông không người nào vi phạm, phút chốc, cước bộ cũng đã dừng ngay tại bàn cuối.

Hắn căn bản đã nằm sụp người xuống bàn, chưa từng ngẩng đầu lấy một chiếc, mùi hương nam tính cứ thế xộc vào mũi cô, nhè nhẹ.

– Đứng dậy! Nhảy hố truyện đam mỹ cao h tại đây

Cô đập bàn, cả lớp 11A3 trọn vẹn quay đầu, vẻ mặt chực chờ xem kịch vui, có kẻ còn huýt sáo khoay tay, bầu không gian nhất thời trở nên ngưng đọng đến đỉnh điểm. Trong lớp người nào cũng biết, nếu phá rối giấc ngủ của Lãng Hàm, hắn sẽ lập tức sống chết với người đó.

– Đã nói là đéo đứng, bị điên hả! Để tao ngủ chút coi!

Hắn gắt gỏng lên tiếng, nhíu nhíu mi tâm, chẳng bi quan xem xét Nhược Huyên vẫn đang nhìn mình.

– đây là trường học, không phải hotel mà muốn ngủ thì ngủ? Cậu có não không? Hay bị nhai rồi?

Cô hững hờ hạ giọng.

– Mẹ kiếp, ngủ một chút cũng đéo yên!

Hắn bật người dậy, hai tay vò đầu, bộ dạng ngáy ngủ nhìn Nhược Huyên.

– Em nào đây? Đẹp quá!

Ngay trong gang tấc, hắn nhếch môi bỡn cợt, bàn tay lướt nhẹ qua cằm cô gái. Cô rét run, sắc mặt cứng đờ.

– Là học trưởng khối 12 đó!

chàng trai ngồi bàn trên tốt bụng gợi ý.

– À, thì ra là học trưởng, mồi ngon như vầy mà bây giờ mới đc thấy…

Hắn chậc lưỡi quái gở, đôi con ngươi thâm trầm khẽ loé lên. Thiếu nữ trước mặt hắn rất đẹp, mái tóc đen nhánh bồng bềnh xoã xuống, sống mũi thẳng đứng, cánh môi nhu thuận. Hắn vốn không ham mê nữ sắc, chỉ là đột nhiên có hứng thú muốn trêu chọc một chút, nữ thần nóng sốt từ trong ra bên ngoài quả là kích thích vị giác.

– Không bảng tên không thắt sống lưng, nhuộm tóc, mang giầy đạp quai, bỏ áo ngoài quần, thái độ thô lỗ, tuần sau đứng cột cờ!Đọc thêm Truyện đam mỹ sủng

Nhược Huyên cố bình ổn cảm hứng. Cô chóng vánh lấy lại vẻ thờ ơ kiêu ngạo thường ngày, mắt phượng quan sát hắn, tựa hồ chẳng chút mông lung.

Nói đoạn, cô cũng không ở lại thêm, trực tiếp rời khỏi 11A3, để lại gương mặt hắn đang ngây ngốc.

*

Chuông trường inh ỏi reo lên, ghi lại một trong những buổi học mệt mỏi ở đầu cuối cũng tan rã. Đinh Nhược Huyên đi đến phòng đội, lúc cô giải quyết công việc ngừng, sân trường cũng chẳng còn một bóng người, sắc trời hửng hửng tối.

Cô ra khỏi cổng trường, trước khi đi còn vẫy vẫy tay chào bác bảo đảm an toàn. Những người thao tác trong trường phần nhiều đều quen biết cô, cô lấy điều đó làm niềm vui, bất cứ khi nào thì cũng lễ phép chào hỏi.

Nhược Huyên đứng ở vệ đường, nhìn nhìn. Bỗng, một thanh âm đùa cợt xen ngang, đi kèm chính là tiếng động cơ xe mô tô khỏe khoắn đay nghiến.

– A, học trưởng lạnh nhạt đây mà…

Cô cau mày, hắn hiện tại đang hút thuốc, khói bốc lên nồng nặc, lượn lờ mê điệt xung quanh mi mắt cô. Áo sơ mi trắng tuỳ tiện gỡ ra hai cúc, cơ ngực vạm vỡ phía bên trong lồ lộ rất là khởi sắc. Cô quay mặt sang hướng khác, cố không quan tâm đến.

– Vứt cái điếu thuốc đó rồi hẳn rỉ tai với tôi.

– Chị tên gì?

Hắn quả thật vứt điếu thuốc đi, tiếp đến theo phản xạ nhìn cô chăm chăm.

– Đinh Nhược Huyên.

Cô trả lời, không mặn không nhạt. Đừng nói cô tuyệt tình hay ti tỉ những luận điểm khác, đối diện với phần tử hiếm hoi này, cô thật sự không muốn nhiều lời, hiện nay là vậy.

– Tôi tên…

– Khỏi cần nói, là Lãng Hàm, tôi biết rồi.

Nhược Huyên trực tiếp cắt ngang lời hắn.

– Tôi mà cũng nổi tiếng đến vậy à…

– Người khác nổi tiếng vì tài năng, còn cậu thì khét tiếng vì sự bê bối bất tài của chính bản thân mình đấy!

kể đến vấn đề này, cô đột nhiên có chút chán ghét. Hắn có tiền có tài, vậy mà chưa biết tận hưởng lợi thế của chính bản thân mình, suốt cả ngày chỉ biết phá phách rong chơi! Xem thêm Truyện ngôn tình sủng

Cô thừa nhận mình rất nghiêm túc, nhất là trong các công việc học. Cô chưa từng bị điểm kém tương tự như vấp phải những tình huống bất trắc. Chính vì vậy nên khi nói chuyện với hắn, thái độ của cô trọn vẹn khắt khe.

Đáp lại cô là tiếng cười trầm thấp, cợt nhả.

– Học trưởng, chị uống trà sữa không? Tôi mua cho chị một ly!

– Không cần đâu, tôi đi về.

Đinh Nhược Huyên lắc đầu xua tay.

– Chị đi bộ?

Hắn nhướng mày nghi ngờ, ngữ điệu có hơi cao.

– Ừm.

Cô cũng chẳng bi thảm giấu diếm, hơi chấp nhận. Nhà cô khá gần trường, ĐK hiếm hoi nhưng vẫn đủ sống qua ngày. Thân phụ & mẹ li dị từ năm cô vào cấp hai, hiện tại cô sống với mẹ, một mực vâng lời dạy bảo của bà ấy, thi thoảng cha lại đến thăm cô và gửi tiền chu cấp. Cô nghe loáng thoáng, ông đã có gia đình khác. Đinh Nhược Huyên không để tâm lắm, dù gì cha & mẹ cũng đã thoát khỏi ràng buộc lẫn nhau, mỗi người kẻ thù vẫn nên tìm kiếm hạnh phúc cho bản thân thì hơn.

– Lên xe tôi đem lại, chị mà từ chối thì đừng trách tôi!

Hắn ra lệnh.

– Cậu uy hiếp tôi đấy à?

Cô hờ hững cau mày, hắn đang xem bạn dạng thân mình là gì thế?

– có thể cho là vậy.

Hắn trọn vẹn bình tĩnh.

– Tôi không đi.

Nói ngừng, cô kết thúc khoát ngoảnh mặt, đi về phía con hẻm nhỏ dại u ám.

– Chị trốn tránh tôi cái gì chứ? Tôi đáng sợ lắm à?

Bàn tay rắn rỏi nhanh như chớp vòng qua eo cô, không thể chừa cho cô đường thối lui. Hắn cũng bất thần, cảm hứng mềm mịn và mượt mà truyền đến, dễ chịu và thoải mái mà đơn điệu. Vòng eo của cô rất nhỏ tuổi, hắn chỉ việc nắm 1 bàn tay đã hoàn toàn có thể cầm hết.

Đinh Nhược Huyên theo phản xạ có ĐK mà quay đầu, lồng ngực cô vô thức run rẩy. Khuôn mặt anh tuấn kia Dường như chỉ cách cô vài cen ti mét nho nhỏ, cực kì thân mật.
Chúc bạn đọc truyện ngôn tình Tán tỉnh đến nghiện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *