Review truyện Hôn Ước

Hôn ước là câu chuyện được viết ở thời tân tiến giả tưởng, lấy bối cảnh ở quốc gia có thể chấp nhận được kết hôn đồng tính.

ra mắt truyện đam mỹ Hôn Ước

Tác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ Đa
Thể loại: đam mỹ, HĐ hôn nhân, Cưới trước yêu sau

Trích đoạn truyện Hôn ước

“Thằng nhỏ nhắn Hạ Thiên này a, một mực không gần gụi với người bà này gì hết, chuyện này… Vậy thì con nói với nó đi.“ Nghiêm Lệ Hoa bưng một chiếc tách sứ tinh tế, chậm rì rì uống một hớp trà, mỉm cười, “Không gây khó dễ dễ con chứ?“

khuôn mặt Chu Vận luôn dịu hiền chính vì tức giận mà trắng bệch, Hạ Tư Tư ngồi ở kề bên Nghiêm Lệ Hoa, tủm tỉm cười nhìn Chu Vận, nói: “Chị dâu, đó là chuyện giỏi mà, anh trai trên trời có linh, biết họ kết thông gia cùng Hàn gia, Hạ Thiên kết duyên với Tam công tử Hàn gia, chắc chắn vui mắt lắm.“

Chu Vận nhắm mắt lại, bây chừ cô không tồn tại hơi sức đâu mà đối phó cô em cô điêu ngoa này. Chu Vận hít sâu một hơi, cố hết sức khiến cho giọng mình bình tĩnh chút: “Mẹ, con thấy chuyện này không được… Người biết mà, Hạ Thiên mới tròn mười tám, căn bản không hẳn thời điểm tương thích để kết duyên, lại nói thằng bé xíu vẫn còn là học sinh…“ Mời bạn đọc thêm list Truyện sắc

“Ở công ty, gọi ta là quản trị.“ Nghiêm Lệ Hoa cười, “Ta sắp xếp như thế, chính là vì việc học của nó mà. Lúc trước con nói, đau lòng nam nhi, không muốn đặt ra nước ngoài, nhưng mà thành tích của Hạ Thiên… Ta chọn lại cho nó, cảm thấy Hoa Thiên rất được, nhưng con biết đấy, trường này đâu phải cứ đi cửa sau là rất có thể vào đc, nhưng gả đến Hàn gia lại không giống, Hàn gia có cổ phần ở Hoa Thiên, những người thuộc thế hệ trước vẫn còn đấy dạy trong trường, trường học của họ có luật pháp, chẳng hạn như người nhà Hàn gia, có thể không cần thi thố vẫn đc nhận, điều đó Chưa hẳn rất chất lượng sao?“

Chu Vận hạ giọng: “Chủ tịch, con biết thành tích của Hạ Thiên không cao, là do con cho đến lúc này không muốn ép uổng nó, con đáng trách… Nhưng con đã nghĩ rồi, Hạ Thiên mất cha, con không muốn làm chủ thằng bé xíu quá, sống công bằng vui tươi là được rồi.“

“Con biết mình không quản giáo nghiêm là được rồi.“ nụ cười trên mặt Nghiêm Lệ Hoa nhạt dần, nếp nhăn rãnh mũi má (*) sâu kinh người, “Thằng cả mất sớm, ta vốn muốn thay hắn dạy dỗ Hạ Thiên, là cô, cảm nhận thấy ta Chưa hẳn mẹ ruột của thằng cả, không an tâm ta, còn nói không muốn đi bước nữa, muốn hai mẹ con sống với nhau, hiện thời thì sao?“

Nghiêm Lệ Hoa lãnh đạm nói: “Nó ấy mà, không đủ ưu tú, cũng không xứng làm người Hạ gia… Cũng may còn tồn tại biện pháp như vậy, coi như nó có chút hiến đâng cho cái nhà này, chuyện này cứ quyết định như thế.“

Chu Vận hết sức nhẫn nại, nhỏ giọng, nói: “Coi như muốn kết thông gia, cũng không nên là Hạ Thiên, Hạ Thiên không cùng bối phận với Hạ công tử…“ Đọc thêm Truyện ngôn tình 18+

“Việc đó thì tính là gì.“ Nghiêm Lệ Hoa không kiên nhẫn cắt ngang, “Bằng tuổi nhau là đc, bối phận cao thấp có là gì, miễn đôi bên hữu dụng, cũng chẳng có gì thích hợp hay không tương thích cả.“

Chu Vận cắn môi, đè nén nói: “Vậy cũng không thể là Hàn Tam công tử, hắn là…“

“Ai u, Hàn Tam công tử mà ngài cũng coi thường?“ Hạ Tư Tư phụt một tiếng bật cười, “Chị dâu, em nghe ngóng thay chị rồi, Hàn Tam công tử này mặc dù cho là con tư sinh, nhưng ông nội hắn là Hàn lão gia tử trước khi qua đời đã thừa nhận hắn, hắn cũng có quyền thừa kế nha, đám cưới này hai người không thua thiệt đâu, chị cứ an tâm đi, mẹ là vì muốn giỏi cho hai người thôi.“

Chu Vận không còn nhịn được nữa: “Rốt cuộc là vì giỏi cho Shop chúng tôi, hay là vì kế hoạch sang năm hợp tác với Hàn gia, trong thâm tâm mỗi cá nhân biết rõ ràng, không cần chống chế!“

Hạ Tư Tư cứng họng, lo sợ nhìn Nghiêm Lệ Hoa, sắc mặ Nghiêm Lệ Hoa vẫn bình thường: “Nói đúng lắm, trong lòng mọi người ví dụ là được, cô cũng biết, ta luôn luôn nói một không nói hai, cô từ bây giờ về cứ nói như thế cho Hạ Thiên là được.“

Tay phải Chu Vận nắm chặt rồi lại buông ra, thì thầm: “Không thể được, tôi phủ nhận.“

Hạ Tư Tư nhìn Chu Vận, không biết từ bây giờ cô ăn gan trời mật gấu hay sao mà to gan thế, Nghiêm Lệ Hoa không giận mà còn nở niềm vui, nói: “Chuyện này cô nói là đc sao? A, Chu Vận, có phải tôi chưa hề đề cập với cô, gia tài của Hạ gia, chỉ hoàn toàn có thể cho những người có trợ lực với Hạ gia, Cô nhất định phải như vậy…“ Xem thêm truyện đam mỹ cao h

“Bà thích cho người nào thì cho những người đó đi.“ Chu Vận vùng lên, hờ hững nói.

Nghiêm Lệ Hoa sửng sốt, cau mày nói: “Cô… Cô điên rồi?!“

“Bà cứ coi như tôi điên rồi đi.“ Chu Vận cầm túi xách tay, xoay người rời đi.

của nhà làm việc lớn như vậy an tĩnh chừng một phút, thật lâu sau Hạ Tư Tư mới phục hồi ý thức lại, vui mắt nói: “Mẹ, ý của chị dâu… có phải là chủ động buông tha cho quyền thừa kế hay không? Như thế, tương lai không chia một chiếc gì cho chúng ta, cô ta cũng không thể nói gì đi?“

Nghiêm Lệ Hoa nhìn phụ nữ một cái, cau mày nói: “Không nghĩ tới cô ta dám xé rách nát mặt với mẹ…“

Hạ Tư Tư vội nói: “Mẹ cũn đừng khó tính, cũng không sợ chọc giận ngài.“

Nghiêm Lệ Hoa im thin thít liếc Hạ Tư Tư một cái nữa, Hạ Tư Tư ngượng ngùng, nói: “Cô ta không muốn gia tài, sao mẹ vẫn không vui vậy?“

“Không có đầu óc.“ Nghiêm Lệ Hoa mắng, “Bên Hàn gia thì phải làm sao? Mẹ không những một lần tỏ ý muốn kết thông gia với người ta, Hàn Nhị thái thái đã sớm muốn đá thằng con riêng này ra khỏi nhà, nàng cũng đã chấp nhận, bây giờ Chu Vận khước từ, mẹ phải nói ra sao với Hàn gia?!“

Hạ Tư Tư lưu ý đến, gò má tinh sảo ửng hồng, lí nhí nói: “Mẹ… Nãy Chu Vận nói không sai a, muốn kết thân với Hàn gia, cũng không nhất định là Hạ Thiên, con… con không phải người Hạ gia sao?“

Xem thêm list full Truyện đam mỹ sủng

“Con cũng điên rồi?“ Nghiêm Lệ Hoa bật cười, “Đừng nói Hàn Tam là con tư sinh, dù không phải, cái loại lông bông lang bang đó ấy à, mẹ còn lâu mới gả con cho nó!“

“Không phải là Hàn Tam công tử, là…“ Hạ Tư Tư đỏ mặt, nói, “Hàn Đại công tử a.“

Nghiêm Lệ Hoa sửng sốt mấy giây, bật cười, cầm tập tài liên lên nhìn.

“Mẹ…“ Hạ Tư Tư ngượng ngùng, “mẹ, sao mẹ không thủ thỉ.“

“Con muốn nghe cái gì?“ Nghiêm Lệ Hoa cũng không ngẩng đầu lên, “Hàn Đại công tử, Hàn Trình, trong năm này 32, 20 tuổi tang phụ thân, một năm sau ông nội qua đời, chú ruột y không có chí phấn đấu, chỉ biết nuôi bồ nhí sinh con riêng, không chống đỡ nổi gia nghiệp, kêu y từ quốc tế trở về.“

“Hàn Trình không tồn tại đồng đội ruột, mấy đứa em bọn họ không hẳn là không muốn tranh, cơ bản là không đủ tư cách tranh, cũng không có ai hoàn toàn có thể giúp y, y cứ thế tuổi trẻ chọn gian truân, ngay từ trên đầu không có bất kì ai coi trọng y, nhưng giờ thì sao? Chỉ có mười năm, y chèn ép đám người năm xưa nhân lúc nhà y không ai trông coi cướp đoạt cổ phần đến quỷ cũng không nhận ra.“

Hạ Tư Tư càng nghe góc nhìn càng sáng: “Trước con đã cảm nhận thấy mặt mũi anh ấy rất điển trai, không ngờ…“

“Chuyện con không ngờ tới còn nhiều lắm.“ Nghiêm Lệ Hoa cắt đứt ảo tưởng của Hạ Tư Tư, “Mẹ nghe nói Hàn Đại công tử không thích bị trói buộc, hiện tại không có ý định kết duyên, lại nói tiếp, mấy năm cách đây không lâu hoa hoa cỏ cỏ ở kề bên y muôn màu muôn sắc, coi như một ngày nào đó y muốn lập mái ấm gia đình, chưa chắc đã suy nghĩ con.“

Hạ Tư Tư mất hứng, Nghiêm Lệ Hoa thở dài, nói tiếp: “Được rồi, chuyện này không thể thành đâu, đừng nghĩ nữa, lại nói con nghĩ rằng gả cho y là giỏi lắm sao? Mẹ ruột y – Nguyễn Tư Hòa là nhân vật lợi hại, Nguyễn Tư Hòa với Chu Vận thân mật, tính cách bất khuất giống nhau, mẹ and cô ta mấy lần qua lại, người này không dễ sống chung, không chỉ có thế cô ta chỉ có độc nhất Hàn Trình, nên nhất định yêu cầu so với con dâu rất nhiều, gả qua đó chẳng khác gì đi chịu tội.“

Hạ Tư Tư nghe đến đây trong tâm thoải mái và dễ chịu đôi chút, uể oải đồng ý một chiếc, không nói gì nữa.

Cùng lúc đó của phòng riêng một trà quán, Nguyễn Tư Hòa nhíu mày: “Tại sao không muốn gì hết? Đó là thứ em & Hạ Thiên đáng đc hưởng!“

Hốc mắt Chu Vận đỏ ửng, nói nhỏ: “Không cần đâu, mấy trong năm này em tích cóp đc chút ít, cộng góp phần ba mẹ em để lại, đủ để Hạ Thiên sống dễ chịu và thoải mái đến khi trưởng thành.“

“Vậy cũng không được!“ Nguyễn Tư Hòa cả giận nói, “Dựa vào cái gì chứ?!“

Chu Vận and Nguyễn Tư Hòa quen nhau từ nhỏ xíu, trái ngược với tính cách cương nghị của Nguyễn Tư Hòa, cô ôn hòa, lại kém Nguyễn Tư Hòa mười tuổi, quen nghe Theo bà, nhưng lần này quan hệ đến cuộc sống sau đây của Hạ Thiên, Chu Vận kiên trì cực kỳ, phủ nhận nói: “Thôi. Thật ra từ rất lâu em đã muốn tìm thời cơ vạch rõ giới hạn với bọn họ, chị biết đấy, Hạ Thiên thân thiết với bà nội đã mất, Nghiêm Lệ Hoa là mẹ kế thân phụ ông xã em cưới về, bà ta có một cô đàn bà, cũng chính vì sợ Hạ Thiên chia gia sản, những năm qua luôn luôn phòng bị mẹ con trẻ, em ứng phó bà ta nhiêu năm như thế, sớm chịu đủ rồi.“

Nguyễn Tư Hòa hận rèn sắt không ra thép, nói: “Gia sản nhiều như vậy…“

Chu Vận bất đắc dĩ: “Không bỏ đc thật, nhưng cháu của chị, Hàn Tam công tử ấy, em thật sự là…“

“Nó…“ Nguyễn Tư Hòa mỉa mai, “đừng nói em, chị là bác dâu nó cũng coi thường nó ấy chứ, chị rất thích Hạ Thiên, em mà đồng ý chưa chắc chị sẽ chấp nhận.“

“Cho nên a.“ Chu Vận thở dài, “Cứ như thế đi.“

“Đừng có thỏa hiệp.“ Nguyễn Tư Hòa vội nói. “Hạ Thiên vẫn là trẻ em thôi, làm sao em biết sau này nó lớn lên sẽ không còn muốn tranh không muốn cướp?“

Chu Vận cau mày: “Không có biện pháp mà.“

Nguyễn Tư Hòa nói: “Sao lại không có biện pháp? Em cho rằng hôm nay chị cố ý tới tìm em, là để nghe em tố khổ?“

Nguyễn Tư Hòa nhàn nhạt nói: “Kết thông gia với nhà em, chính xác là so với hai nhà đều bổ ích, không dừng lại ở đó còn là công dụng cực đại, về điểm này, chị gật đầu đồng ý với mẹ kế em, kết thân là chuyện phải làm, nhưng là, Hàn gia bên này không phải chỉ có mỗi đứa con riêng Hàn Minh này.“

Chu Vận không có gan định vị, nói: “Chị nói là…“

Nguyễn Tư Hòa mỉm cười: “Con chị, Hàn Trình.“

“Hai họ thành sui gia, nam nhi em có thể dễ ợt nhập học, sự nghiệp của đàn ông chị tiến thêm một bước, chúng ta đều đạt mục đích.“
Chúc bạn đọc truyện đam mỹ ‘Hôn ước’ vui mừng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *