Nhận xét truyện Thời Gian Chỉ Dừng Lại vì Em

sau cùng Ôn Viễn cũng không nén nổi ý mỉm cười, cô chuyển tay đến anh, Ôn Hành chi vắt chặt lấy năm ngón tay cô, sau đấy chầm chậm trễ đeo nhẫn vào.

Giới thiệu truyện Thời gian chỉ dừng lại bởi em

Tác giả: Scotland tách Nhĩ Miêu
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Thời gian chỉ dừng lại vì chưng em

Ngày hè, Ôn Viễn đứng bên trên tầng hai ngước nhìn bên trời chói sáng bên trên đầu một thoáng, thấy hơi bực bõ.

Vào đều ngày tháng Bảy tháng Tám này, khi nào thành phố B cũng nóng y như một loại lò hấp, chỉ hoạt động nhẹ một chốc là cả người vẫn đẫm những giọt mồ hôi chứ đừng nói là đứng yên dưới nắng nửa tiếng đồng biển. Ôn Viễn uể oải lau những giọt mồ hôi bên trên trán, đột nhiên nghe thấy một giọng nam trầm hotline cô từ phía sau: “Ôn Viễn.”

không giận nhưng mà tự uy, Ôn Viễn rụt cổ dè dặt quay người lại, không dám nhìn khuôn mặt của bệnh nhân nọ, chỉ dám quan sát châm bẩm mẫu khuy măng sét màu vàng bên trên tay áo anh.

các bạn nọ chú ý cô một hồi, biết cô sẽ giả vờ cũng chưa phanh phui, nói có thành viên gia đình con gái tóc xoăn đang đứng bên cạnh: “Cô giáo Phương, nếu không có gì Việc gì nữa thì bên tôi dẫn Vỉễn Viễn về trước đây, thực sự xin lỗi vì chưng đã làm mất thời gian của cô ấy.”

>> Coi thêm thể loại Truyện đam mỹ ngược

bạn nàng được gọi là giáo viên Phương mỉm cười e thẹn, cơ thể bụ bẫm khẽ nhúc nhích, “Đâu gồm, Ôn tiên sinh, bảo ban học trò chính là nghĩa vụ của giáo viên chúng tôi, huống hồ em Viễn Viễn đúng là hơi bướng bỉnh.”

sở hữu lại, phụ huynh trẻ tuổi đẹp trai lại nho nhã cầm cố này, chạm mặt các chút ít cũng chẳng sao.

chúng ta nọ chấp nhận, nhẹ mỉm cười: “Đã làm phiền cô rồi.”

Ôn Viễn đứng cạnh bên nghe hai nhà bạn truyện trò, khẽ bĩu môi. Hai thành viên này share nói lại, gia đình tung kẻ hứng, buôn bán đứng cô nhưng mà chẳng phải do dự. Cô ngẩng đầu ước ao lườm nhà bạn nọ một dòng để diễn tả sự bất mãn của mình lại bị anh bắt được, một giây sau cô đành ngoan ngoãn cúi đầu.

mẫu Bentley màu đen âm thầm lặng lẽ đỗ bí quyết cổng trường hai trăm mét, Ôn Viễn vừa lên xe liền cảm nhận từng lỗ chân lông bên trên tổ ấm đều thả lỏng, đôi mắt thoải mái híp lại trong chốc lát. Đã định cảm thán một câu thì nghe người ngồi cạnh thành viên gia đình lên tiếng: “Lái xe về dinh thự.”

Ôn Viễn mau lẹ lấy lại tinh thần, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, liếc gia đình kề bên nhà bạn qua khóe mắt, tuy chỉthấy được nửa bộ mặt chi tiết của anh ấy, tuy nhiên dù sao anh cũng vừa giúp cô thoát khỏi gia sư Phương, Ôn Viễn siêu biết thời biết thế cơ mà hiền hòa nói với anh, “Cảm ơn chú.”

người nhà nọ chú ý đến mắt tựa gia đình vào ghế xe nghỉ ngơi, nghe cô nói cố kỉnh cũng chẳng bận lòng. Tuy thế thiếu nữ trợ lý của anh ấy, một teen girls xinh đẹp bọn họ Lại ngồi ở dãy ghế trước mỉm cười tiếp lời: “Viễn Viễn, Ôn tiên sinh vừa họp ngừng, nhận được điện thoại của giáo viên là tới đây ngay.”

Ôn Viễn bé dại giọng ngắc ngứ nói: “Cũng quan trọng trách cháu được.”

Trợ lý Lại cười không đáp, Ôn Viễn ôm cặp sách sở hữu vẻ chán nản và bi quan, bỗng nhiên nghe thấy thành viên ngồi cạnh người thân lên tiếng: “Tại sao bài bình chọn tiếng Anh các tháng lại chưa đạt tiêu chuẩn?”

Ôn Viễn nghẹn họng, nhịn một lúc new hỏi: “Cô bự nói cả chuyện này mang lại chú sao?”

“Đó là cô giáo của con cháu.”

thầy giáo gì chứ, làm cho gì bao gồm thầy giáo nào suốt ngày tỏ ra háo sắc sở hữu bố mẹ học sinh cũng như thế!

Ôn Viễn uất ức, “Đáng lẽ bài bác của con cháu cũng đạt chỉ tiêu, bên cạnh đó bao gồm cô phệ bảo con cháu ăn lận, mang lại cháu 59 điểm.” Lúc đấy cô không nhịn nổi nữa bèn lẩm bẩm Gọi cô Khủng, chẳng may bị cô ta nghe thấy, kết quả là bị gọi đến phụ huynh.

người trong gia đình nọ không nói gì, nhìn về phía bàn tay cô. Ôn Viễn tự biết mình đuối lý bèn rụt tay lại, “Cho dù, mặc dù cháu có chép từ mới vào lòng bàn tay thì lúc chất vấn cháu cũng chưa xem, không xem gì hết!”

Cô thề là bạn nói thật.

>> Xem thêm Truyện ngôn tình ngược

Hiển nhiên là các bạn nọ không phải tin lời cô, anh híp mắt tựa vào ghế một lần nữa rồi chú ý đến mắt lại, dịu giọng nói: “Lần sau không được có tác dụng nuốm nữa.”

cố là coi như không truy xét nữa rồi, Ôn Viễn thở phào nhẹ nhõm.

Xe từ từ dừng lại phía bên ngoài một dinh thự, tuy dinh thự khá kín song ai cũng biết rõ, Bước qua cánh cổng này đó chính là nhà chúng ta Ôn. Vì chưng dì Thành chuyên dạy bảo nên Ôn Viễn cũng hiểu khá rõ về lịch sử huy hoàng của chúng ta người, cô biết ngày từ bây giờ của nhà bọn họ Ôn quá nửa là nhờ vào thành tựu chiến công của cụ hệ trước.

Trong sân bà Kiều Vũ Phân đang tưới hoa, thấy hai ngườị cùng bước vào cổng thì mỉm cười; “Hành bỏ ra ấy à, chú chuyển Viễn Viễn về sao?” Rồi liếc quan sát Ôn Viễn, “Viễn Viễn lúc nào cũng luôn làm cho phiền chú của chiếc.”

Ôn Viễn chậc lưỡi, kéo quai cặp sách đi qua vườn hoa vào căn nhà, trước bên chị em, cô luôn tỏ ra ngoan ngoãn hiền lành.

Ôn Hành chi ngẩng đầu, thấy cô nhóc kia đang vào nhà liền dời mắt đi, “Không sao.”

Ôn Viễn vừa đặt chân đến nhà thì đã thấy Ôn Kỳ đã ngồi bên trên sofa đọc sách, mau chóng cảm thấy đau đầu. Hẳn nhiên Ôn Kỷ cũng bắt gặp cô, ồ một tiếng đầy mỉa mai: “Lại nhờ chú đón về à, gây chuyện rồi đúng không?”

Ôn Viễn phát cáu, song lại thầm nghĩ phái nữ có lợi chưa thèm tranh chấp với nam nhi ác độc, bèn nghiêng đầu mỉn cười: “Biết có tác dụng sao giờ đây, chú thương em mà lại.”

Ôn Kỳ lườm cô đầy khinh bỉ, Ôn Viễn liền thấy tâm trạng bạn vui vẻ hẳn lên. Trong ngôi nhà này Ôn Kỳ và cô là hai tổ ấm không hợp nhau nhất, ở ngôi nhà người ta thì anh trai luôn hâm mộ em gái, còn Ôn Kỳ thì ngược lại, ngày nào anh cô mà chưa doạ cô thì Ôn Viễn vẫn phải khấn A di đà Phật rồi, cũng may Ôn Viễn sẽ quen, đấu võ mồm có Ôn Kỳ xong vội vào phòng bếp sắm dì Thành. Dì Thành là người nhà giúp bài toán trong căn nhà, giờ đang sáu mươi tuối tuy nhiên sức khỏe vẫn cực kỳ bền bỉ.
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *