nhận xét truyện Mối Tình Đầu Của Thiếu Úy

nhận xét truyện Mối Tình Đầu Của Thiếu Úy

Phó Sủng, họ Phó, tên chỉ có 1 chữ Sủng, cấp bậc thiếu úy. Đường Dật, phó đội trưởng đại đội Tuyết Lang. Đó chính là một trong những yêu nghiệt gặp gỡ một yêu nghiệt khác.

trình làng tuyện Mối tình đầu của Thiếu Úy

Tác giả: Mặc Tô Lê

Thể loại: Ngôn tình quân nhân

Trích đoạn truyện Mối tình đầu của Thiếu Úy

Bóng đêm như mực, ánh trăng đầu sân chiếu trên mặt đất, làm trông rất nổi bật ánh bạc loang lổ, sân vốn náo nhiệt, hôm nay không một bóng người, rất xứng với vẻ hiu quạnh cuối xuân.

bên trong căn phòng white color, nhiều khi truyền đến âm thanh thanh thúy, phá vỡ yên tĩnh đêm này.

Nhìn chiếu qua cửa sổ, trong nhà đứng đầy người, ngay phần bên trước, tóc hoa râm, một ông cụ mặc quân trang, nhờ quân trang làm rất nổi bật, khí thế tràn trề, người này đó là ông cụ Phó.

Ông cụ ngước ánh mắt cô gái mặc thường phục quân nhân trước mặt, cầm ly trà bằng sứ xanh trong tay, rắc một tiếng mà nứt ra, cắn răng nghiến lợi mắng: “Đứa cháu bất hiếu này!”

cô bé đứng theo tư thế quân đội chuẩn mức ở đó, mím chặt môi, góc nhìn mưu trí giật giật, “Ông nội, cháu sai rồi! Ông đừng nóng giận!” Phó Sủng khéo léo nhận lỗi, cuối cùng ý thức đc mình chơi lớn rồi.

Ông cụ vỗ bàn “Bốp” một tiếng, quát: “Sai rồi, cháu còn biết sai rồi, sáng sớm tinh mơ đã đi nơi nào hả?”

Trước kia Phó Sủng gây họa, ông cụ chỉ mắt nhắm mắt mở, tùy nó đi qua coi như hoàn thành, chà, cô nàng này thật oách, lật trời.

>> Xem thêm list Truyện ngôn tình tổng tài

Vốn cả đám học sinh học bên trên laptop, điều Phó Sủng đến dạy laptop cho chúng ta, chuyện như vậy khiến ông cụ vô cùng cao hứng, cuối cùng cô nhóc này cũng đều có đất dụng võ, không hề lấy không tiền lương trong sở.

Phó Sủng cũng biết điều mà đi, dạy rất tráng lệ và trang nghiêm, một đội nhóm cán bộ không còn mâu thuẫn xúc cảm, tráng lệ và trang nghiêm học máy vi tính giống hệt như học sinh ngây ngô của nhà máy, lão Nghiêm chủ nhiệm cảm thấy chuyện này y hệt như có gì không đúng, sao lại không đúng?

Trước kia đám học viên này học máy tính xách tay, từng người, khỏi phải nói tâm tình mâu thuẫn nghiêm trọng đến mức nào, nhưng lúc này phối hợp như vậy, làm cho ông rất ngoài ý muốn.

Không nhịn được lòng hiếu kỳ, lão Nghiêm đến phòng máy, len lén liếc góc nhìn qua cửa sổ, bên tai vang lên âm thanh quỷ dị, ngước mắt nhìn qua màn hình hiển thị, lão Nghiêm thiếu chút nữa không bị hù chết, Phó Sủng để cho cả các cán bộ chơi Plants vs Zombie *.

(*)Plants vs Zombies là 1 trong những trò chơi điện tử dạng phòng thủ tháp (tower defense) được PopCap Games phát triển và ban hành lần đầu cho hệ điều hành Microsoft Windows & OS X. Về mặt tổng quan người chơi sẽ sắm vai chủ một ngôi nhà và sử dụng các loại cây không giống nhau để chặn đứng đội quân zombie đột nhập & “ăn mất não của mình”. Tên tiếng Việt là trò chơi Hoa quả nổi giận.

“Sắp hết giờ, thời hạn hiếm hoi lắm, còn nếu không qua cửa, từ bây giờ không còn tan lớp! Phải mang vật nặng chạy năm km!” Phó Sủng nhìn đám học viên ra lệnh.

Một thiếu úy dám lên mặt như vậy? Bởi vì bây giờ, cô là giáo viên, học viên phải do giáo viên sắp đặt.

Lão Nghiêm đi vài bước vào, quát Phó Sủng: “Phó Sủng, cô làm những gì đấy?” Tên yêu nghiệt này, sao ông lại nghĩ tới chuyện để con nhóc này tới đây dạy máy vi tính chứ?

“Lão Nghiêm, ngài đã tới, cô nhóc này quá nghiêm khắc!” một tổ học viên nhìn thấy lão Nghiêm giống như nhìn thấy người thân, khóa học vi tính này rất lôi cuốn, trái lại rất lôi cuốn, nhưng Plants vs Zombie quá khó!

Để Phó Sủng viết phiên bản kiểm điểm, để các học viên này nói xin lỗi, còn phạt mang vật nặng chạy mười hai cây số.

Chủ nhiệm cũng nói chuyện này cho ông nội Phó Sủng, ông cụ Phó!

Ông cụ nghe xong rất chi là khó tính, lập tức tập trung tổng thể già trẻ lớn bé nhà họ Phó từ bên trên xuống dưới tập trung một chỗ, mỗi người tới tập trung như sinh nhật ông cụ, mục đích chính là vạch tội Phó Sủng

“Phì…” Phó Sủng nhất thời không nhịn được, cười ra tiếng.

“Cười cái gì mà cười? Còn không biết xấu hổ mà cười?” cha Phó vừa nhìn, phụ nữ đã đi vào mức này ròi, còn thái độ như vậy? Không sợ chết sao! Sao mình lại sinh ra một yêu nghiệt như vậy, làm bậy!

Phó Sủng nhìn cha mình, Ngược lại nhìn ông cụ: “Ông nội, cháu nói với ông, cháu là Chuyên Viên mật mã, mật mã đó, lão Nghiêm để cho cháu đi dạy máy vi tính, thật lãng phí nhân tài?”

Chuyên Viên mật mã, vốn ít, lại có thể làm cho cô đi dạy máy tính xách tay, đúng là rất không biết trọng dụng nhân tài.

Ông cụ Phó quả thật không đành lòng nhìn thẳng Phó Sủng, đấm ngực: “Đồ bất hiếu, muốn tức chết ta à! Sao còn chưa chắc chắn xấu hổ mà nói mình là chuyên gia mật mã?”

Nói xem yêu nghiệt này, ông cụ vốn định đưa tới trường quân đội lịch lãm, nhưng tốt nghiệp trường d1end4anl3quuyd0n quân đội, người khác đều cấp bậc trung úy, riêng cô nhiều lần gây chuyện lặp đi lặp lại, cuối cùng, hiệu trưởng nói, không cho cấp bậc trung úy, sau cùng chỉ là thiếu úy.

Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *