Nhận xét truyện Đời Này Kiếp Này

Diệp Thận Thủ là cô tiểu thư đáng yêu đài các. Từ nhỏ dại cô đã sống trong nhung lụa cũng như sự nuông chiều của các người nhà trong da tộc có tiếng của mình đặc biệt là của các ông anh trai chúng ta đùa bời cũng như đào hoa khét tiếng

Ra mắt truyện Đời này kiếp này

Tác giả: Phỉ bửa tư Tồn

Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Đời này kiếp này

“Thủ Thủ”, Nguyễn Giang Tây Ngoài ra hạ quyết trung tâm gì ấy, rút cục nói có cô: “Dịch Trường Ninh về rồi đó.”

Vẻ mặt Thủ Thủ so có dự tính của Nguyễn Giang Tây thì bình tâm hơn phần nhiều, qua một lúc chậm, cô mới hỏi lại một câu: “Thế à?”

“Hôm qua tớ chạm chán anh ta ở trường, anh ta về gia nhập một cuộc hội thảo.” Nguyễn Giang Tây gồm chút thổn thức: “3 năm rồi, anh ta Dường như 1 chút cũng không đổi.”

3 năm —— dài đằng đẵng là vắt, nhưng cũng ngắn ngủi là cầm cố, dài đến dường như đã lâu như trời như đất, tất cả những chặng đường đã được qua, tuy vậy là tàn tro không bến bờ, thốc xuống, con người ta vô duyên vô cớ bị sặc, hít thở khó. Ngắn ngủi lại Dường như mới chỉ như ngày hôm qua, tất thảy sắc nét mang đến rành rành ngay trước mắt, hầu hết khiến người ta không phương pháp nào đối mặt.

3 năm cô trước cô lười biếng lắm, đầu không chí béo, mà Giang Tây ở trường là sinh viên gương hình tượng tài đức toàn vẹn, cái gì cũng phải làm cho mang lại bậc nhất, sự thật chính xác là như cầm. Chưa cần phải biết là môn chăm ngành, hay môn cửa hàng, mà thậm chí mang đến trường tất cả bản sắc “náo loạn sân khấu”, hư danh mấy chữ đêm liên hoan “Viện tuyên truyền hướng tới mùa xuân”, Giang Tây hầu như dễ cũng như trở bàn tay thu hút tiếng vỗ tay cũng như sấm sét. Nhưng cô cả ngày bò bên trên lớp chép bài tập, Nguyễn Giang Tây thỉnh thoảng thấy bất bình thay: “Thủ Thủ, cậu tương lai tính có tác dụng sao đây?”

Thủ Thủ hì hì cười nói: “Tốt nghiệp chấm dứt thì lấy ông chồng, sau đấy để bệnh Trường Ninh nuôi tớ thôi.”

Nguyễn Giang Tây tức lắm: “Giá như căn bệnh Trường Ninh chưa đề nghị cậu nữa nhỉ?”

“Anh ấy sao dám chưa nắm tớ à?”

Cứ vắt ngông nghênh tự tin, trước giờ chưa từng cho rằng, nói nghịch cơ mà cũng trúng thưởng.

chia ly có bệnh Trường Ninh cô phong độ suy sụp, thảm hại không chịu được nổi, cho tới sau này Thủ Thủ nhớ lại, new cảm nhận tự chế giễu, đời sống coi cũng như chén con nước hất đi. Chỉ khi thế chặt vạt áo dịch Trường Ninh, bật khóc thật mập, mặc kệ anh ta nói gì, cô nhất thiết không buông tay. Rút cuộc gọi điện mang đến Giang Tây, lúc Giang Tây chạy vội mang lại, cô đang một bạn ngồi đấy thút thít chưa thành tiếng. Hầu hết chỗ như thế, dù chức vụ không có thói quen soi mói, nhưng cô biết mọi người thật bần hổ, cố kỉnh tuy vậy bệnh Trường Ninh tuyệt tình, bất bắt buộc vứt đi, cô còn chần chờ đồ vật gi nữa đây?

Giang Tây không nói mang lại lời thứ 2, lôi cô đi, nhét cô vào trong xe, vừa lái xe vừa hận thép chưa luyện thành gang: “Thủ Thủ, bởi vì 1 thằng Đấng mày râu nhưng mà cậu cũng như nỗ lực à? Hắn ko buộc phải cậu nữa thì cậu như chũm à?”

mà lại cô một câu cũng không nói được, chỉ biết khóc, cả hộp giấy nạp năng lượng trên xe Giang Tây cũng bị cô khóc mang lại bằng hết, Giang Tây đèo cô về nhà ở của cô, vất mang lại cô bộ áo ngủ, sau đấy nói: “Muốn khóc thì cứ từ tốn mà lại khóc đi, ra khỏi nhà vệ sinh rồi, cậu nhưng rên bổ sung một tiếng, tớ mau chóng vất cậu ra quanh đó ngay.”

Ngày ấy cô trong buồng tắm khóc khôn cùng lâu, chắc rằng là 1 tiếng, Có thể là 4 tiếng, do sau cùng với nước trong bồn đang lạnh ngắt, cô ngâm đến bệnh cúm, luôn thấy khó khăn Chịu đựng, ban đầu là phát cảm cúm, truyền mấy bình nước, hết sốt rồi, chỉ còn ho khan, kho sù sụ không xong xuôi cho hẳn 2 3 tháng, đi khám lại chẳng phát hiện bị bệnh gì, lần bị bệnh này, mặc dầu ko phải to tát lắm, dẫu vậy từ đầu đến chân bé bỏng sọp đi.

đột nhiên chạm mặt Kỷ Nam Phương ở đại sảnh câu lạc bộ, giữa đám gia đình tài mạo xuất bọn chúng, mà anh 1 thân to lớn, dù mang đến đứng nơi đông đúc cũng tương đối bắt mắt. Thủ Thủ quan sát anh, đang chần chừ lừng khừng có phải chào hỏi hay chưa, anh vẫn chú ý ra cô, tình cờ dừng lại, ồ một tiếng, new nói: “Thủ Thủ, em sao lại tí xíu mang đến cụ này?”

Cả đám đông sớm ồn ã cười chơi, bao gồm ngươi nói: “Nam Phương, chú ý cậu để em gái ngôi nhà mọi người dằn vặt kìa.”

Cũng có một số người khám phá cô, mỉm cười nói: “Các cậu đừng nói lung tung, đây là em gái Nam Phương.”

Lại có người Hotline to: “Nam Phương cậu còn thêm em gái à? Bao gồm đề nghị tên Bắc Phương ko?”

Kỷ Nam Phương mỉm cười mắng đám người: “Cút!” rồi quay đầu Giới thiệu mang bầy họ: “Đây là Diệp Thận Thù. Em gái tớ.”

Đám bạn ăn uống chơi đấy, hầu như đùa rộng biết cụm rồi, lập tức đã có người nhớ ra: “Tên lót chữ Thận, là Diệp da à?” Càng tất cả bao ngời nửa cười nghịch nửa chăm sóc xu nịnh: “Ồ, hôm qua lũ này mang Thận Khoan còn chơi vài trận bài, ai cơ mà biết em gái hắn lại đẹp nắm này.”

Diệp Thận Khoan là anh bọn họ cô, họ Diệp cụm con trai, tình cờ giao du quảng đại, cả đám nhà bạn mau chóng kết nạp ngay em gái này, không nói cho lời thứ hai đã kéo cô đi bắt đầu làm cưỡi Con Ngữa.

Kì thực họ người nào cũng đi theo cặp, Kỷ Nam Phương cũng chưa ngoại lệ, lân cận là một bạn gái hào quang tỏa tứ phía, đẹp đến nỗi khiến Thủ Thủ luôn cảm nhận quen quen, nghĩ tới nghĩ lui, rốt cục cũng nghĩ ra Bên cạnh đó là minh tinh mới debut, chỉ nhớ không rõ cô ta tên gì. Người con gái ấy lại vô cùng đột nhiên thoải mái: “Diệp tiểu thư cứ Call tôi là Khả như.”

bây chừ new nhắc cho Thủ Thủ, rút cục nhớ ra tên cô ấy là Trương Khả cũng như, buộc phải cũng khách khí Điện thoại tư vấn cô ấy: “Chào Trương tiểu thư.”

Chỉ không ngờ bởi vì Trương tiểu thư này trước giờ chưa bao giờ cưỡi ngựa chiến, vừa vịn lên lưng ngựa chiến đã kêu la gào thét, thiếu điều nhảy khóc, hại thầy dạy cưỡi ngựa chiến khắp cơ thể những giọt mồ hôi lạnh toát: “Trương tiểu thư….. Trương tiểu thư….. Xin cô thả lòng 1 chút, cô cố dây cưng cửng chặt rứa, càng khiến Ngựa găng tay hơn cả cô.”

Thủ Thủ cũng chẳng thấy nực mỉm cười, cô lần đầu tiên cưỡi ngựa chiến lúc đó còn hết sức nhỏ dại, cơ bản lần khần sợ. Bác Hai gửi cô cộng mấy bạn bè bọn họ mang đến trại ngựa chiến, cả thảo nguyên mập thật sự, thỏa sức rong đuổi, kiểu hòa bình tự tại, chỉ cần có trời trong mây nhẹ, không bến bờ mênh mông. Tiếng gió vù vù vút qua mặt tai, khiến con người ta ao ước đựng giọng hát vang. Kì thực cô cũng hát rất béo, cùng mấy người thân anh chúng ta 1 bè, từ hát đến , sau cuối cổ họng gào đến khản sệt, tuy thế khôn xiết vui, khôn xiết cực kỳ vui. Kiểu vui mang lại vô tư lự không từ nào ngữ nào hình dung được, cũng tương đối nhẹ nhàng phủ lên tất thảy. Mang lại khắp cơ thể bấy lâu nói cười cợt không nguy hiểm như bác Hai, cũng cùng chúng ta một bè ca hát “Quân nhân cách mạng tổ ấm tín đồ ghi nhớ, tam đại kỉ hiện tượng, bát hạng chú ý…..” chú ý đội vệ binh đứng bên sảng khoải phần nhiều hiện lên mang lại mắt.

>> tham khảo thêm top truyện Ngôn tình cao h

Kỷ Nam Phương dưỡng được 1 con ngựa ôn huyết cực kì đẹp, lúc dắt ra từ tàu Con Ngữa Thủ Thủ đang cảm xúc trước mắt sáng lóa, tuấn mã thần thái cao lớn, đúng thương hiệu Hanover của Đức. Kì thực Kỷ Nam Phương cũng như Diệp Thận Thù rất giống nhau, siêu thị nhà hàng đùa giỡn, đồ vật gi cũng biết, cũng cái cũng rành. Như huyết thống ngựa này hận không thể kể cho tổ tổng 18 đời ra, vừa nhận thấy Thủ Thủ sẽ tán tụng chưa ngừng: “Cách đây không lâu, em thực tập ở đài truyền hình, làm một chương trình thể thao, trịnh trọng vấn đáp mấy CLB cưỡi Chiến Mã, cũng không thấy con ngựa nào đẹp mang lại chũm này.”

Kỷ Nam Phương chỉ châm biếm: “Nhóc nhỏ, làm công tác thể thao chiếc nỗi gì.”

Thủ Thủ không chịu đựng thua: “Có nhân tài anh bảo cầm cố vận hội cấm đoán phép tuyển thủ bạn nữ kéo đi? Đồ kỳ thị giới tính!”

lâu hơn là cầm cố, cô cùng Kỷ Nam Phương ở cùng cả nhà không quá nửa tiếng đồng biển vẫn bước đầu huyên náo.

Lúc còn nhỏ bé anh đã còn khứng Chịu nhường cô 1 tý, bởi lẽ cô nhỏ thêm hơn, lại là cô gái, thế nên anh cơ bản chưa thèm gượng nhẹ sở hữu cô. Đợi đến khi anh từ nước ko kể về, cô đã học cho đại học, dịp bàn giao thừa anh cộng bố cho chúc Tết ông nội cô, trưởng bối ở bên trên lầu chuyện trò, anh cộng mấy chúng ta anh chúng ta của cô ý đứng dưới lầu tán dóc, tình kích thước nói đến Schumacher, cô chêm vào mấy câu, hai mình cũng như bu lông chưa Chịu ốc vít. Cô nói năng lưu loát, nhưng mà anh phản ứng cũng cấp tốc nhạy, 2 người thân từ đoàn xe Ferrari đàm luận ác liệt đến tận 32 đối xứng trong biến dạng của Bach , thảo luận mang lại bất phân chiến thắng bại. Sau cuối, một người nhà anh họ của cô ý, tên Diệp Thận Dung chưa nhịn được, khì khì bật cười: “Nhìn 2 đứa này, tất cả giống chọi gà chưa hả?”

Diệp Thận Thù ha ha cười cợt phệ, Kỷ Nam Phương bất giác cũng mỉm cười theo, trong lòng cô có chút không cam chịu, lần tranh luận đấy chết sống mặc bay, mà lại lần trùng phùng sau, 2 người nhà không biết bởi vì chuyện gì, lại ban đầu, một khi đã ban đầu thì chẳng thể cứu giúp nổi, từ đó về sau Diệp Thận Khoan chỉ có vừa thấy được cô đụng bên Kỷ Nam Phương, đang móc ra bao thuốc: “Các gia đình cứ cãi nhau trước đi, bên tôi ra có tác dụng điếu thuốc đã nhé.”

Cô nhất thời thấy nản, kì thực Diệp Thận Khoan cộng Kỷ Nam Phương, lại còn tất cả mấy người nhà họ số đông mãi mãi xem cô cũng như đứa trẻ em, cô cùng bệnh dịch Trường Ninh vừa mới yêu nhau, Diệp Thận Khoan lúc biết thì vô cùng kinh ngạc: “Nhóc bé, em đã còn nhỏ tuổi lắm.”

Cô phùng mang trợn má: “Em sắp đến 19 rồi ấy, còn bé xíu gì nữa? Lúc anh 19 tuổi ấy, bạn nữ số đông sẽ đổi mang lại mấy thành viên rồi.”

Câu này xém chút nữa sặc chết Diệp Thận Khoan, sau đó Diệp Thận Khoan chưa khỏi thổn thức nói có Kỷ Nam Phương: “Chao ôi, cho Thủ Thủ cũng có người trai rồi đó, chúng ta già thật rồi.”

“Vớ vẩn!” Kỷ Nam Phương đương lúc ấp ủ, nâng ly rượu của Diệp đại công tử, cười cợt khinh bỉ: “Cậu cùng lắm hơn chúng tôi 2 tuổi, sớm thế sẽ muốn ‘rửa tay chậu vàng’ cải tà quy chánh rồi à? Nếu đã chũm bỏ ra bằng hiện thời về siêng phi tần sớm đi.”

“Đừng nói vắt chứ.” Diệp Thận Khoan vừa new kết hôn này đã thiếu điều đắc ý: “Kết hôn là việc tốt đấy, tại sao nào? Càng tiện nghịch bời hơn chứ sao, chỉ việc dâu ta không nói gì, các cụ ông cụ bà chắc chắn chú ý đến một mắt mở một mắt, mà hơn nữa mang lại hiền thê cũng không ho he, người lớn tuổi còn nói gì cái gì nào? Vì vậy, Nam Phương à, lấy phi tần đi, đầu xuôi đuôi cũng lọt, kết hôn bao gồm với lợi thế ấy.”

kề bên Kỷ Nam Phương cũng có một số người, cô gái nửa quở nửa sầu, nói: “Ôi chao, nói cho mấy chuyện này, thật bần quá đi.”

Kỷ Nam Phương lại không chút trù trừ, nâng cằm cô gái, bông lơn cười cợt lớn: “Mấy người nhà bọn anh ai cũng xấu xa cầm đấy, em đó à, lọt vào miệng hổ rồi.” 2 chúng ta vừa cười cợt vừa làm cho trò, ngấy hay là đám.

từ bây giờ cưỡi Chiến Mã, lại nảy sinh chút bất trắc nho nhỏ, Trương Khả như rút cuộc còn vấp ngã từ lưng Chiến Mã xuống, trẹo cả chân. Không rõ xương phía bên trong có làm cho sao chưa, nhưng mà lúc đấy Trương Khả cũng như vấp ngã vấp ngã ở trường đua, nửa buổi còn chưa đứng dậy được.

dân cư thì chẳng ai để ý, hay là Kỷ Nam Phương cũng chỉ Hotline mang lại lái xe một cú điện thoại, bảo ông đấy gửi Trương Khả như cho bệnh viện, duy nhất Thủ Thủ nói: “Tôi đi cùng cô tới khám đa khoa nhé.”

tính năng này đến cả Trương Khả như cũng cực kì bất thình lình, liên thanh nói: “Diệp tiểu thư, chưa đề xuất đâu, chúng tôi tự bạn đi được rồi, cô cứ từ từ đùa đi, kẻo cụt hứng.”

“Tôi đi cùng cô.” Thủ Thủ nhất quyết.

Kỷ Nam Phương cũng chẳng mấy bận tâm: “Vậy em đưa cô đó đi đi.” Thuận miệng căn dặn tài xế: “Chăm sóc Diệp tiểu thư chi tiết.”

Thủ Thủ dở khóc dở cười cợt, rành mạch Trương Khả cũng như bắt đầu là người nhà bị thương. Lúc đang lên xe, Trương Khả như bao gồm chút day dứt: “Thật không thiết yếu đâu, nuốm này làm cho phiền cô quá.”

Thủ Thủ lại cảm giác thẹn trong lòng, kì thực ý cô chỉ mong tậu loại cớ để chuồn mà lại thôi, vì chưng câu này cơ mà càng thêm áy náy, cô gửi Trương Khả như đến bênh viện hẳn hoi, dìu cô đó vào thang máy, chụp X quang ngừng tài xế giúp đi lấy, hộ sinh Trương Khả như 2 thành viên gia đình ra số chỗ ngồi, thành tựu bao gồm y tá đi ngang qua, nhanh chóng cảm giác Trương Khả như, la hét ầm ĩ như một bạn trung thành, sau ấy cả đám người trong gia đình vây quanh, tranh đua nhau đòi ký tên.

Trương Khả như cũng chưa mấy cầu kỳ, ngân nga nói chuyện giúp họ ký kết tên, Thủ Thủ bị đám đống hẩy sang 1 mặt, cô hiếm khi bị con người ta xô đẩy bài tiết dửng dưng kiểu này, không kềm cảm thấy nực mỉm cười. Kì thực cô Trương Khả như này khá trẻ, so mang cô cũng thuôn hơn là mấy, bên mày như vẽ, khuôn mặt khía cạnh bé xíu, lên hình nhất định vô cùng ăn hình ảnh.

Lên xe rồi Trương Khả như lại cau đôi lông mày: “Tốt rồi, 10 ngày nửa tháng chưa có tác dụng được gì, về mang đến công ty chắc chắn vẫn mắng chết tôi mang đến nhưng xem.”

Cô ấy sợ mình đại diện của mình lắm, nghe nói trong nghề nổi tiếng là mặt sắt tim đá, trong tay hàng chục ngàn mối quan hệ, vì thế hô một tiếng trăm thành viên gia đình hưởng ứng, Trương Khả như sợ anh ta mong mỏi bị tiêu diệt. Nhất định kéo bởi được Thủ Thủ đi ăn cơm cùng: “Có có tác dụng ma cũng nên làm ma no, ngóng tôi ăn uống no rồi new gọi điện đến anh ta, đỡ đề xuất nghe anh ta nói xong xuôi bên tôi nạp năng lượng chưa nổi cơm trắng.”
>> bài viết liên quan thể loại Truyện sắc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *