Đánh giá truyện Địa Hạ Phách Mại Sở

Địa hạ phách mại sở là mẩu truyện kể về hero Lăng Việt, mời Cả nhà đón xem ngay sau đây

giới thiệu truyện đam mỹ địa hạ phách mại sở

Tác giả: Điển Y
Thể loại: đam mỹ

Trích đoạn truyện địa hạ phách mại sở

Ở tam nhất ○ 1 năm kỷ nguyên mới, nhìn như càng thêm quang vinh xinh đẹp trong cộng đồng, góc che lấp chỗ cũng càng thêm hắc ám.

Lan gia, tọa tại H thị chỗ này là đại đô thị bán đấu gia ngầm quốc tế, bên trên địa cầu có hàng hóa tối hiếm, nơi những “hàng” quý, đều hội tụ tại tòa nhà ngầm sáu tầng này.

Từ phía trên đếm đến tầng thứ nhất là những loại phương tiện tiêu khiển, vào cửa khiến cho cho tất cả những người ta vô thưởng vô phạt (hời hợt) hưu nhàn, tầng thứ hai là phòng trưng bày, từ tầng này bước đầu, bước đầu tiến nhập hạng mục doanh nghiệp chủ yếu của Lan gia, tầng thứ hai để đặt các loại “hàng không bán” lôi cuốn ánh nhìn người ta, hoặc là thương phẩm còn chờ định giá.

Tầng thứ ba, là phòng bán đấu giá chủ yếu nhất của Lan gia. Mấy tầng bên dưới, sót lại là lãnh địa tư nhân của Lan gia lão bạn dạng, cũng không đối ngoại xuất hiện.

Tham khảo thêm list Truyện ngôn tình 18+

Bất quá mọi việc cũng đều có ngoại lệ, hộ khách VIP của Lan gia rất có thể đến quản lí hẹn trước, tiến nhập vào trong cùng lão bản hiệp đàm, tư mua hàng vật. Độ khó càng tốt, nhu cầu thời hạn càng ngắn, giá càng xa xỉ.

Lăng Việt ——— Lan gia đương nhiệm Nhâm lão bản, cũng chính là Lan gia đỉnh cấp điều giáo sư. Bất quá cho đến nay, hắn đã không nhiều tự mình xuất thủ, ngoại trừ một ít hoặc trân quý hoặc hàng hóa tính chất. Lăng Việt tướng mạo cao lĩnh chi hoa (tuấn tú), còn có tính cách lạnh nhạt, khiến cho hắn ở chuyến đi này rất nhanh danh hào vang dội.

Khối băng Lăng Việt còn tồn tại bệnh khiết phích không nhẹ, tục truyền từng có một gã “hàng hóa” trong tiến trình điều giáo không khống chế làm dơ tay hắn, tuy rằng Lăng Việt thừa nhận mình cũng có sai sót, nhưng hắn vẫn thiến tên kia, đem một vưu vật thật xuất sắc hủy thành tàn phế, sau khi giá bầy tớ giảm xuống, bị một gã vùng Trung Đông mua thu đi làm việc tính nô.

“A…!” Mảnh khảnh thiếu niên nằm ngửa ở trên nệm mềm mịn, hai chân lan rộng ra bên trên trần nhà rũ xuống vòng treo khóa mắt cá chân lại, để cho hạ thể giơ lên thật cao, tư thế bất nhã nhưng lại hấp dẫn.

trên da thịt trắng sữa non mềm đầy mồ hôi, trong quãng như khỏa khỏa thủy tinh, khuôn mặt tú mỹ nhăn nhó, như là chịu thống cực khổ lớn.

sát bên một gã người trẻ tuổi ngồi trên ghế chân cao, áo đen quần đen, dưới chân mang trong mình 1 đôi bì ngoa (ủng da), bên trên tay mỏng mảnh không mang gì, áo cũng tận bản lĩnh che lại càng nhiều da thịt.

Cầm lấy roi da bỏ lên trên bàn nhỏ ở bên chân, giới trẻ vùng dậy, lờ lững đi tới bên người thiếu niên, giơ tay lên…đọc truyện đam mỹ cao h

“Ngô ngô…” Thiếu niên đã trúng một roi trong ngực kịch liệt phập phồng, vốn bị dược vật ăn mòn thân thể tất nhiên thập phần mẫn cảm, lần này vừa quất vào bên trông bắp đùi của hắn, đuôi roi càng vung tại trên tính khí của hắn.

“Rất đẹp.” Lăng Việt khẽ vung trường tiên, so với phản ứng của thiếu niên rất hài lòng.

khuôn mặt thượng giai, tuổi tác thượng cấp, làn da thượng giai, rất có thể xuất kho với một giá rẻ. (Mặt đẹp, tuổi đủ, da đẹp => cực phẩm => bán được)

Bỏ dây thừng, khẩu gia (cái cùm miệng, dụng cụ bịt miệng a), thiếu niên nức nở leo đến dưới chân Lăng Việt nhưng cũng không dám chạm hắn, yết hầu bị đè lại tựa đầu lắc như cá bát lãng cổ.

Lăng Việt ngồi xổm người xuống, cầm lấy khăn lụa lau nước mắt của hắn lăn xuống như châu xuyến (chuỗi ngọc) vậy, “Được rồi, ta biết ngươi bị người phong bế thanh âm, ngoan, ngươi chỉ việc nghe lời là xuất sắc rồi.”

Thiếu niên tựa đầu lay động càng lợi hại hơn, tay cũng kích động khoa tay múa chân.

tình trạng như thế đã lặp lại quá nhiều lần, từ lúc hắn bị đưa vào.

Tề Hi là lão quý khách hàng của Lăng Việt Đủ, thích săn hàng đẹp, thích trân bảo, thiếu niên này đó là bị hắn mang đến điều giáo, Lăng Việt không biết lai lịch thiếu niên, nhưng hắn cũng không hiếu kì, với hắn mà nói, lòng hiếu kì là vô vị, bỏ mặc thiếu niên có thân phận ra làm sao, hắn hiện tại chỉ là hàng hóa Tề Hi mang đến, Lăng Việt rất biết chừng mực, hắn chỉ thao tác làm việc mình rất có thể làm. Nếu mà tính cách của hắn giống hệt như vẻ ngoài, hắn liền sao có thể tồn tại ở cộng đồng này, tim của hắn sớm đã hoàn toàn khép chặt khéo đưa đẩy lẽ đời. (Khôn khéo)

thông qua nửa tháng khai phá, thân thể của thiếu niên đã từ một nụ hoa ngây ngô từ từ lột xác, đã đạt đến thành thục, thỉnh thoảng ở *** phát ra mị thái trong cả hắn nhìn cũng cảm thấy đc rất mê người, sở dĩ hắn đối thiếu niên ít có đáng sợ hơn kiên trì.

bên trên tường lập thể chiếu hình đồng hồ chỉ chín giờ chiều, Lăng Việt liếc mắt thiếu niên một chiếc, “Bé ngoan nghỉ ngơi một chút.”

tiếp nối liền đối với trợ thủ bên người phân phó nói, “Thay hắn rửa sạch thân thể.”

Ra gian phòng, Lăng Việt ngồi bên trên thang máy tốc hành đi tới tầng thứ ba, bây giờ là ngày tổ chức đấu giá. Tham khảo thêm đam mỹ sủng h hay

Ở phòng nghỉ phía sau phòng đấu giá uống ly cafe, liền thô lược (thô sơ giản lược) xem lướt qua tin tức điện tử lúc này, Lăng Việt mới lờ đờ hướng trước sân khấu đi, ban đầu áp trục chuyển động bây giờ.

Bày ra bàn hình cung đc bố trí xa hoa lộng, các màu ngọn đèn theo độ lớn bất đồng của góc chiếu về phía trên đài, y hệt như giao tiếp với 1 ***g kính lớn lao, cùng với sự có mặt của Lăng Việt, một bồn nước đc một miếng vải đen to bao trùm bị đẩy lên đài. Bên trên khán đài, tam tam lưỡng lưỡng (tốp năm tốp ba) người theo dõi xúm lại khám phá bé dại giọng nghị luận.

Lăng Việt câu dẫn nở một thú vui, hàng hóa này tuyệt vời và hoàn hảo nhất sẽ ép từ túi của họ ra một số tiền lớn.

“Các phái mạnh quý cô, ta nghĩ chỉ cần Chưa hẳn khách nhân lần đầu tới đều rõ quy củ của chúng ta, chỉ có hàng hóa trân quý nhất mới có thể do ta tự mình xuất thủ…” Lăng Việt tạm dừng một chút, quả nhiên tầm mắt của mọi cá nhân đều tập kết ở trên cái rương black color kia.

“Trân quý nhất hải dương bí bảo ——— nhân ngư.” Lăng Việt gạt miếng vải đen, nội địa đuôi cá màu xanh lá cây xuất hiện ở trong mắt của mỗi người, Lăng Việt hướng thủy tinh gõ vài cái, “Phong Diệp, lại đây…”

Nghe đc Lăng Việt gọi, nhân ngư bị xưng là Phong Diệp nguyên bạn dạng co rúm lại thân thể giãn ra, rất nhanh bơi tới Lăng Việt bên kia, bị thủy tinh ngăn trở hậu, lay động đuôi cá, dùng gương mặt cọ lên hàng rào trong quãng vô hình.

Lăng Việt rất đắc ý, đó là nhân ngư hắn sản xuất ra. Đúng vậy, nhân ngư không có, nhưng khoa học kỹ thuật rất có thể phát minh sáng tạo kỳ tích, tỏa nắng rực rỡ, nhơ bẩn, xinh đẹp, xấu xí, rất có thể sáng chế quái vật, cũng đều có thể làm ra hồ ly tinh.

Nhân phiên bản ra một cái đuôi cá, nguyên lai là bao lấy hai chân, cải tạo hệ hô hấp, màng hóa ngón tay, tiêm hóa móng tay… vốn là không sẵn sàng cho hắn thiên nhiên sắc bén vũ khí, tuy nhiên nhân ngư chỉ có đuôi là không hoàn hảo.

Phong Diệp rất đơn giản tinh khiết, là hắn năm năm ngoái từ bên ngoài nhặt về, rất ỷ lại hắn, chỉ cần là yêu cầu của hắn, Phong Diệp cũng sẽ không còn cự tuyệt, cho dù cho là lấy xuống chân của hắn… Lăng Việt tự động hóa quên chính mình như có như không ám chỉ: còn nếu như không ngoan, ta liền thải trừ ngươi dục…

Tiếng động lớn xôn xao khán đài, hơn mười giây sau Lăng Việt mới ý bảo hạ an tĩnh lại.

“Mọi người đều biết, nhân phiên bản là phi pháp, thí nghiệm nhân thể càng minh lệnh cấm chỉ (nghiêm cấm tuyệt đối), sở dĩ, cái này là báu vật độc nhất vô nhị, tóc vàng chói mắt, hai mắt xanh lam, gương mặt tinh xảo… Để cung ứng đáp ứng giỏi hơn cho mỗi cá nhân, bảo lưu lại hắn vốn có sinh thực (sinh dục), hệ thống bài tiết, nhưng để mỹ quan, đều giấu ở dưới một tầng màng đặc thù…” Lăng Việt chậm rì rì mở miệng.

Ngoài phụ vụ thưởng thức, tính phục vụ (cái này phục vụ về tính dục) là tự nhiên và thoải mái, không chỉ có rất có thể vì nam tính dùng phát tiết, bảo đánh dấu sinh thực khí (bộ phận sinh dục) đuôi còn hoàn toàn có thể vừa lòng phú bà thi ngược (xoa bóp?), điều đó để cho nữ khách nhân hiện trường sôi trào lên.

Ánh đèn sáng ngời tập trung ở bên trên người Phong Diệp, hắn bất an du động (bơi lội), Lăng Việt không tồn tại hắn đã tới ở đây, hắn rất sợ hãi, Nguyên Nhân Lăng Việt không có giống trước đây ôn nhu trấn an hắn.

“Như vậy, hiện tại bước đầu ra giá, không tồn tại giá quy định, không có giá tối đa, người trả giá cao được!” Lăng Việt cất cao giọng, lui ra phía sau từng bước đem quyền chủ trì giao cho bán đấu giá sư.

Nhìn Lăng Việt ly khai, Phong Diệp đập vàothủy tinh, móng tay ở phía bên trên không xong xuôi vẽ, hắn không ngốc, Lăng Việt nói bán đấu giá… Bị màng cấu trúc trong suốt bao bọc kín ánh mắt của hắn ở nội địa rơi nước mắt, hắn biết, mình bị Lăng Việt vứt bỏ…

quay về phòng thao tác Lăng Việt nhận đc tin tức của Tề Hi ———

“… Đúng vậy, rất dễ dãi, sau một tuần lễ nữa, ngài rất có thể đón hắn.”

“…”

“Cái gì? Hiện tại? Thế nhưng… xuất sắc, ngài nếu không lo tỳ vết nào liền dẫn đi thôi, nhưng báo oán lao hay là muốn kiểm chứng trước đàm hảo… Vâng, như thế tái ngộ sau.” Đọc thêm Truyện ngôn tình sủng

Tuy rằng không rõ Tề Hi Vì Sao muốn vội nôn nả vàng đem người đưa đi, nhưng Lăng Việt giao tiếp xong, vẫn là xoay người liền đem chuyện này ném sau đầu, bởi vì hắn lại bắt đc một báu vật trân quý.

Giữa lúc Lăng Việt hào hứng muốn đi tầng thứ sáu kiểm tra báu vật thì, nhận đc trợ thủ thông tri, nói là có 1 đại hero muốn chạm chán hắn, đồng thời vừa người này đã gây áp lực cho hộ khách khác, vượt quá hình dung của Lăng Việt chi ra một vài không nhỏ để mua Phong Diệp.

so với “Bảo bối” đã dễ như chơi, vẫn là có tiền của kẻ ngốc Ngoài ra khó có đc, Lăng Việt Ngược lại còn đối với vị đại anh hùng kia cảm nhận thấy hứng thú, thế là cùng hắn ước hẹn ở lầu ba phía đông quả nhiên của phòng VIP tái ngộ.

mở cửa thời gian, Lăng Việt trong cả hô hấp đều hơi bị cứng lại, khí thế thật là mạnh.

Chỉ là chỉ cần ngồi tại đoạn kia, nhưng ngay cả chung quanh bầu không khí đều tác động, từ người mẫu hắn để xuống đất hoàn toàn có thể suy đoán ra hắn thân cao ít nhất một trăm tám mươi cm, thắt sườn lưng hẹp, vóc người không tệ.

chú ý tới Lăng Việt tiến nhập, đang xem giá trị giá cả đắt đỏ bên trên chất thư tịch (giấy gán nợ hay cầm cố gì đó? Sổ sách gì đó) nam nhân ngẩng đầu lên, một đôi mắt sắc bén nhìn chăm chú về phía Lăng Việt, như là quan sát, càng giống như là dò xét.

Lăng Việt chạy đến ngồi xuống đối diện hắn, ho khan một tiếng, khiến cho vẻ mặt của chính bản thân mình tận lực biểu thị ra bộ dạng không có bị hắn tác động đến, “Ta là Lăng Việt, chẳng hay quý danh?”

Nam nhân nhấc hai chân lên, để sách xuống đưa cho bên người trợ thủ, môi mỏng tanh phun ra âm thanh trầm thấp, “Niếp Tiềm.”

Con ngươi Lăng Việt hơi co lại, “Nguyên lai là Niếp tiên sinh. Cửu ngưỡng đại danh… Chẳng hay Niếp tiên sinh có gì chỉ giáo?”

Đã biết thân phận của hắn, Lăng Việt quyết định tốt nhất là ít dính đến, tiền là càng nhiều càng tốt, nhưng mệnh cũng rất muốn càng dài càng cao.

Niếp Tiềm đột nhiên vực dậy đi tới bên người Lăng Việt, chính vì Lăng Việt là đang ngồi, để lễ phép, Lăng Việt sẽ đứng dậy, nhưng bị Niếp Tiềm thân thủ ngăn cản.

“Niếp tiên sinh?” Lăng Việt nhăn mi. Hắn không thích bị người cư cao lâm hạ (từ bên trên cao) nhìn xuống, tuy rằng người kia đích xác khiến hắn cao sơn ngưỡng chỉ. (Núi cao ta ngẩng trông, ý là em Việt phâir ngẩng đầu nhìn lên)

Động tác kế tiếp của Niếp Tiềm càng khiến cho Lăng Việt trong mắt nổi lên hỏa diễm nặng nề.

Đương tay của Niếp Tiềm giơ lên hướng hắn hạ xuống, Lăng Việt cơ hồ là không chút do dự dùng bao tay đang cầm trong tay đánh tay của Niếp Tiềm. Nén lửa giận xuống, Lăng Việt thấp giọng nói, “Rất xin lỗi, ta không thích cùng người tứ chi giao tiếp.”

Niếp Tiềm thiêi hạ mi, bất động thanh sắc lại trở về chỗ cũ ngồi hoàn thành, “Xem ra diệu nhãn cũng đều có vài phần hoàn toàn có thể tin.”

Không dự định liên tục cái đề tài này, Lăng Việt nói, “… Tại Sao cá nhân, kính xin tha thứ.”

“Thời gian không còn sớm, ta cũng rất ít lời.” Niếp Tiềm nghiêm mặt nói, “Ta muốn xem hàng hóa của Lăng lão bản.”

Lăng Việt có vài phần không vui: “Cái gì? Ta nghĩ Niếp tiên sinh hiểu lầm, ta chỗ này là viện bán đấu giá, đều không hẳn thương ***.” (thương *** = cửa hàng)

“Ta đây liền mua cục bộ.” Niếp Tiềm dùng đầu ngón tay chuyển nhẫn bên tay trái, thản nhiên nói.

Lăng Việt tuy rằng yêu tiền, nhưng không thương bị người dùng tiền khống chế.

Nhưng là vì ngày sau an bình, Lăng Việt suy tư một hồi, “Thỉnh cùng ta đến đây đi.”

Hàng hóa cũng chỉ là hàng hóa, vô luận căn phòng của họ rộng lớn hay là nhỏ hẹp, đều tuyệt vời nhất không tồn tại tự do và tư ẩn.

Đi ngang qua từng gian có tuy vậy sắt, Lăng Việt bình thản từ tốn tiêu sái, từ tầng dưới chót bước đầu, hắn đi rất chậm, đủ thời hạn cho Niếp Tiềm cân nhắc. Niếp Tiềm là đang tìm cái gì?

“Ngài cần gì sao?” Lăng Việt quay đầu lại nói.

“Cũng chỉ có các thứ này?”

“Đương nhiên không, mặt trên một tầng là chọn lựa ra tinh phẩm, mời đi theo ta.”

Nhưng mà đi bộ ngừng tầng cuối, Niếp Tiềm vẫn không đồng ý.

Lăng Việt trong giọng nói lòi ra tiếc hận, “Nếu giống như các thứ này ngài cũng không hài lòng, vậy không hề làm những gì khác hơn là xin lỗi, hoặc là ngài có thể nói ra nhu cầu, bọn họ để giúp ngài đặt đơn hàng.”

Niếp Tiềm đôi mắt thâm thúy nhìn trên người Lăng Việt, “Loại nào thì cũng có thể?”

“Vậy…” Ở trước mặt hắn, Tại Sao không, Lăng Việt cũng không muốn nói ngoa.

Lúc hắn gian khổ, Niếp Tiềm buông lời xuống, “Ta có nhu cầu Lăng lão phiên bản sau đây có hàng hóa như vậy rất có thể lưu cho ta. Mười lăm tuổi, Hoa kiều, tóc đen, thân cao đại khái một thước sáu mươi lăm, tướng mạo…” Niếp Tiềm từ túi áo móc ra một tấm hình đưa cho Lăng Việt.
chúc bạn đọc truyện Địa Hạ Phách Mại Sở vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *